Mỗi buổi sáng, khoảnh khắc trẻ bước qua cánh cổng trường để bắt đầu một ngày học mới có ý nghĩa rất quan trọng. Đặc biệt với trẻ mầm non, việc tạm xa cha mẹ để ở lại trường nhiều giờ có thể khiến trẻ lo lắng, khóc hoặc chưa sẵn sàng hòa nhập với môi trường xung quanh. Vì vậy, một nghi thức chào đón nhẹ nhàng, thân thiện giữa giáo viên và trẻ trước khi vào lớp có thể trở thành chiếc cầu nối giúp trẻ cảm thấy an toàn, được yêu thương và hào hứng hơn với một ngày mới.
Nghi thức chào đón có thể được thực hiện rất đơn giản. Khi trẻ đến lớp, cô giáo có thể cúi xuống ngang tầm mắt, mỉm cười và gọi tên trẻ, sau đó để trẻ lựa chọn cách chào mà mình thích như đập tay, chạm tay, vẫy tay, cúi chào hoặc nói “Chào cô”. Với những trẻ chủ động muốn được ôm, một cái ôm ngắn và phù hợp cũng có thể mang lại cảm giác gần gũi. Điều quan trọng là trẻ cần được tôn trọng quyền lựa chọn, không nên bị ép buộc phải ôm hoặc hôn giáo viên nếu trẻ không muốn.
Đối với trẻ nhỏ, cảm xúc đôi khi chưa thể diễn đạt bằng lời. Một trẻ đứng trước cửa lớp, nắm tay bố mẹ hoặc khóc có thể đang cảm thấy sợ hãi, nhớ nhà hoặc chưa quen với môi trường mới. Thay vì vội vàng yêu cầu trẻ nín khóc, giáo viên có thể nhẹ nhàng công nhận cảm xúc của trẻ: “Cô biết hôm nay con đang nhớ mẹ, cô sẽ ở đây cùng con”. Một lời nói bình tĩnh và ánh mắt thân thiện có thể giúp trẻ cảm nhận rằng lớp học là một nơi an toàn.
Nghi thức chào đón cũng giúp giáo viên quan sát tâm trạng của trẻ ngay từ đầu ngày. Có những hôm trẻ vui vẻ, chủ động đập tay với cô; nhưng cũng có ngày trẻ mệt mỏi hoặc không muốn tương tác. Những thay đổi nhỏ này có thể cung cấp cho giáo viên những thông tin hữu ích để điều chỉnh cách chăm sóc và tổ chức hoạt động trong ngày. Khi được quan sát và lắng nghe thường xuyên, trẻ sẽ dần hình thành cảm giác được thấu hiểu.
Bên cạnh đó, việc duy trì một cách chào hỏi quen thuộc mỗi ngày còn giúp hình thành thói quen và tạo cảm giác ổn định cho trẻ. Một nghi thức đơn giản như “chọn cách chào của con hôm nay” có thể trở thành khoảnh khắc vui vẻ trước khi trẻ bước vào lớp. Trẻ biết rằng mỗi buổi sáng mình sẽ được đón nhận bằng sự thân thiện, từ đó giảm bớt cảm giác lo lắng khi xa cha mẹ.
Tuy nhiên, sự gần gũi giữa giáo viên và trẻ cần luôn đi cùng với những ranh giới phù hợp. Giáo viên nên tôn trọng không gian cá nhân của trẻ và không biến những hành động như ôm, hôn thành yêu cầu bắt buộc. Điều này cũng giúp trẻ học được một bài học quan trọng: cơ thể của mình thuộc về mình và mình có quyền nói “không” với những tiếp xúc khiến mình không thoải mái. Đây là một kỹ năng cần thiết để trẻ từng bước biết bảo vệ bản thân trong các mối quan hệ.
Gia đình cũng có thể phối hợp với nhà trường bằng cách chuẩn bị tâm lý cho trẻ trước khi đến lớp. Cha mẹ có thể nói với con rằng khi đến trường, con sẽ được cô giáo chào đón và con có thể lựa chọn cách chào mà mình thích. Khi gia đình và giáo viên cùng thống nhất cách tiếp cận tôn trọng, tích cực, trẻ sẽ cảm nhận được sự nhất quán và an toàn.
Có thể nói, một lời chào, một cái đập tay hay một nụ cười tưởng chừng rất nhỏ nhưng có thể tạo nên sự khác biệt lớn đối với một đứa trẻ trong những phút đầu tiên của ngày học. Khi giáo viên đón trẻ bằng sự kiên nhẫn, yêu thương và tôn trọng, lớp học không chỉ là nơi trẻ được học mà còn là nơi trẻ cảm thấy mình được chào đón. Một ngày vui của trẻ đôi khi bắt đầu từ chính khoảnh khắc cô giáo mỉm cười và nói: “Chào con, hôm nay con muốn chào cô bằng cách nào?”
và: Facebook
